Mùa bối mẫu sắp qua, nhưng muốn trạm thu mua duy trì lâu dài, Cố Bác Viễn hiểu rõ không thể chỉ bấu víu vào mỗi hai mặt hàng bối mẫu và da thú. Ông từng bàn bạc với Lý Long, bối mẫu sau này từ từ sẽ bị cấm khai thác, mà da thú cũng vậy.
Cho nên muốn trạm thu mua hoạt động lâu bền, bắt buộc phải tìm kiếm thêm nhiều nguồn hàng ổn định khác.
Ở phía Y Lê, ngoại trừ Y Ninh tương đối sầm uất, các huyện thị khác phát triển đều kém xa huyện Mã, chứ đừng nói tới các xã trấn và thôn làng.
Nhưng nhờ dân cư thưa thớt, môi trường thiên nhiên còn vẹn nguyên, nên sản vật thực ra lại cực kỳ phong phú. Quanh khu vực huyện lỵ hay thị trấn thì còn đỡ, chứ ở nông thôn, đặc biệt là những vùng miền núi, tình hình cũng chẳng khác nào huyện Mã hồi đầu những năm tám mươi. Nhiều người còn chẳng hề biết gạc hươu hay sừng hoẵng trong núi lại có thể bán lấy tiền.




